Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2013

Hải sản tẩm urea-javel: cặp đôi bất hảo

“Công nghệ” ướp tẩm hải sản được sử dụng phổ biến nhất hiện nay là dùng đạm urea và thuốc tẩy javel. Cặp đôi hoá chất này được cho là “hoàn hảo” để bảo quản và tẩy trắng hải sản bất chấp có thể gây bệnh cho người không may ăn phải.


 Tốt nhất chỉ nên mua hải sản ở những địa chỉ quen thuộc, có uy tín. Ảnh: Thu Vân
Tốt nhất chỉ nên mua hải sản ở những địa chỉ quen thuộc, có uy tín. Ảnh: Thu Vân

Chị Trương Thị Hà, nhà ở đường Lê Trực, quận Bình Thạnh (TPHCM) cho biết, cả năm nay chị không dám mua cá, mực ở các chợ vì có lần chồng chị ăn trưa xong thì bị dị ứng, chóng mặt và nôn mửa phải đi viện, những thành viên còn lại đều bị tiêu chảy. Nguyên nhân được các bác sĩ cho biết là do món cá nục dưa vì không đảm bảo nên gây ngộ độc.

Tươi lâu nhờ urea

Hiện giới kinh doanh hải sản có rất nhiều thủ thuật để qua mặt người tiêu dùng. Tráng đạm là công nghệ đơn giản nhất. Với lượng hàng lớn được đánh bắt lâu ngày trên biển, sau khi đưa về bờ toàn bộ cá sẽ được nhúng vào thùng nước đá có pha đạm urea, sau đó vớt ra sạp bán cho khách hàng. Những loại cá vận chuyển lên TPHCM và các tỉnh xa, đầu nậu phải rắc thêm urea vào trong đá cây, nhờ đó mà 4 - 5 ngày sau thậm chí cả tuần cá vẫn tươi.

Chúng tôi cũng từng được nghe một giảng viên công nghệ thực phẩm kể, khi thực hiện nghiên cứu kit thử urea ở cá: “Đi chợ càng trưa, chợ chiều dễ mua được cá rẻ nhưng cũng dễ đụng phải cá tẩm hoá chất mà urea, các loại thuốc tẩy là dễ thấy nhất. Urea còn có tính kháng khuẩn và sinh ra nitric tạo màu đỏ cho mang cá, trông rất đẹp, dù bị cấm”.

TS Lê Quang Trí, phó giám đốc sở Khoa học và công nghệ tỉnh Tiền Giang, giảng viên khoa Công nghệ thực phẩm (đại học Công nghệ Sài Gòn), cho biết để bảo quản thuỷ hải sản trong thời gian dài, công nghệ và quy trình bảo quản theo kiểu công nghiệp đã được nghiên cứu thành công và ứng dụng rộng rãi. Trong đó, nguyên liệu sau sơ chế cần làm lạnh đông nhanh (cấp đông), thông thường ở nhiệt độ -35oC cho đến khi nhiệt độ tâm sản phẩm đạt -18oC (các nhà máy thuỷ sản tại Việt Nam đang áp dụng quy trình công nghệ này). Các tàu cá đánh bắt lớn hiện đại cũng áp dụng quy trình này cho sản phẩm của họ sau đánh bắt.

Ông Trí lý giải: “Mục đích của việc làm lạnh nhanh trong hầm cấp đông là làm cho nước trong thuỷ hải sản biến thành tinh thể đá rất nhanh với kích thước đá rất nhỏ, không làm phá hỏng cấu trúc thịt cá khi rã đông. Các vi sinh vật và enzyme nội tại trong cá không bị ức chế, không thể phân huỷ cá, do đó chất lượng sản phẩm rất ít thay đổi trong thời gian bảo quản”. Còn các tàu, ghe nhỏ không có điều kiện đầu tư hệ thống cấp đông trên sẽ đem theo nước đá và muối hoặc urea để ướp hải sản, chúng vẫn trông rất tươi khi bảo quản theo phương pháp này. Khi trộn nước đá và muối với nhau, nhiệt độ của hỗn hợp có thể giảm xuống đến -180C, tuỳ vào tỷ lệ muối và đá. Ở nhiệt độ này, hải sản (chẳng hạn cá) được bảo quản tương đối tốt, tuy nhiên không thể bảo quản lâu (chỉ phù hợp với ghe, tàu đi đánh bắt ngắn ngày) ngoài ra cá có thể bị ngấm muối và bị mặn.

Trắng nõn nhờ javel

Ngoài phương pháp dùng urea, dùng thuốc tẩy javel để ngâm hải sản còn dễ dàng hơn. Đống mực, bạch tuộc lấy từ ghe lên đen thui một màu, nhưng chỉ trong vòng 30 phút là trở nên trắng tươi!

ThS. Lê Thanh Hải, giảng viên khoa Công nghệ sau thu hoạch đại học Hùng Vương TPHCM, cho biết: bản chất clorin (hay javel) là chất tẩy trắng thuỷ sản, vì có tính oxy hoá mạnh, rất dễ hình thành các gốc tự do, nhờ đó phá huỷ tế bào vi sinh rất nhanh chóng, cũng đồng nghĩa với việc phá huỷ tế bào cơ thể với dư lượng còn sót. Cùng với quá trình tẩy trắng, các chuyển hoá trong tế bào thuỷ sản sẽ hình thành các histamine (sản phẩm trung gian của sự phân hủy đạm) gây độc cho người dùng.

Ông Hải khẳng định: “Nếu urea tích luỹ ở thận dưới dạng tinh thể gây sạn thận, hoặc đi vào chu trình thải đạm amoni của thận gây độc cho tế bào thận gây viêm cầu thận thì javel phá huỷ tế bào người, làm rối loạn trao đổi chất, khó tiêu, stress, lão hoá các tế bào dẫn đến cơ thể già nhanh, nghiêm trọng có thể làm rối loạn các gen tế bào, gây ung thư…”

Với quy mô nhỏ, để bảo quản hải sản tươi lâu, theo các chuyên gia trên, có thể sử dụng các thùng mốp, cho đá và muối vào với tỷ lệ 1:1 (1kg đá, 1kg muối). Phương pháp làm lạnh bằng hỗn hợp sinh hàn (đá, muối) này tương đối an toàn. Theo đó, nên tạo thùng xốp lạnh có nhiều lớp và nhiệt độ lạnh trước khi bảo quản thuỷ sản, xếp hải sản vào thùng lạnh thật sâu thì bảo quản lâu hơn. Với những người buôn bán nhỏ, hộ gia đình nếu bán không hết, có thể cho vào tủ đông.
 
“Về bản chất, khi pha urea vào nước, thu nhiệt làm nhiệt độ của nước có thể hạ 20oC, từ 30oC xuống 10oC. Nhiệt độ này cũng hạn chế một phần sự phát triển của vi sinh vật. Tuy nhiên, tác dụng chính của nước urea trong trường hợp này là phủ lên thuỷ hải sản một lớp màng có tính sát khuẩn, ngăn ngừa vi khuẩn phá huỷ từ bên ngoài. Nitric sinh ra từ urea cũng làm cho mang cá đỏ, đẹp. Tuy nhiên urea không ngăn chặn được enzyme nội tại trong cá phân huỷ từ từ bên trong cá. Chính vì vậy, chúng ta có thể kiểm tra cá trước khi mua bằng cách dùng ngón tay đè lên thân cá xem độ chắc của thịt cá”, TS Lê Quang Trí nói.
 
Theo: dantri.com.vn

Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013

Hãi hùng công nghệ “ép” mít chín bằng hóa chất

Muốn mít nhanh chín, múi vàng, thơm ngon không bị đắng…chỉ cần “bơm” trực tiếp hóa chất vào trong trái. Ngày hôm sau, mít non, vỏ cứng, chưa có mùi thơm đồng loạt thành mít chín “hảo hạng”. 

“Mục sở thị” cơ sở chế biến mít

Theo chân dân buôn mít từ TPHCM về hai huyện Chơn Thành và Hớn Quản của tỉnh Bình Phước để tìm hiểu kỹ thuật làm mít, phóng viên Chất lượng Việt Nam đến cơ sở chế biến mít nằm trên Quốc lộ 13, gần khu công nghiệp Minh Hưng, Chơn Thành. Cơ sở của ông Nghĩa hoạt động sôi động suốt ngày đêm và luôn có hàng chục công nhân làm việc là ngôi nhà nhỏ nằm ven đường, phía trước và bên hông nhà thường xuyên chất đầy mít. Mọi công đoạn chế biến mít đều làm theo phương pháp thủ công tại không gian ẩm thấp, chật hẹp, hôi hám.

Cận cảnh nơi chế biến mít, ruồi nhặng bu đầy, đồ đạc vứt bừa bãi dưới đất.Cận cảnh nơi chế biến mít, ruồi nhặng bu đầy, đồ đạc vứt bừa bãi dưới đất.

Phương pháp làm cho mít chín rất khác người, kiểu làm truyền thống như: đóng cọc (Còn gọi là đóng nõ), phơi nắng, bôi vôi đầu cuống…không được áp dụng.

Thay vào đó là kỹ nghệ “tiêm chích” hóa chất để “biến” mít non thành mít chín. Công nghệ này được dân mít ưu tiên hàng đầu.

Việc “khai tử” mít được tiến hành ngay trên nền đất xám xịt có nhiều cát, bụi. Phế phẩm của mít để lâu ngày thối rữa bốc mùi nồng nặc, ruồi, muỗi, nhặng bay vi vu, nhựa mít bám đầy mặt đất tạo thành những mảng đen kịt… mất vệ sinh.

Công nhân không có bảo hộ lao động, thường xuyên tiếp xúc với tạp bẩn. Vô hình trung tay họ “liếm” hết bụi bẩn theo nhựa bám vào đám múi thành phẩm. Do phải tiếp xúc nhiều với mít tẩm hóa chất, tay của công nhân, người nào người nấy đều sần sùi, mẩn ngứa, lở loét nhìn rất khó coi.

Phế phẩm từ mít như: hạt, xơ, vỏ ném bừa bãi, thối rữa…trở thành bãi đáp “lý tưởng” cho ruồi, muỗi, nhặng. Rổ đựng mít lâu ngày không được “tắm”, ngả màu đen ngòm, hoen ố; quanh vành rổ, nhựa mít, ruồi- nhặng bu đầy.

Chỉ một liều hóa chất, mít non cũng phải chín trong 24 giờChỉ một liều hóa chất, mít non cũng phải chín trong 24 giờ

Dao dùng để bổ và lột mít “lâu lâu mới chùi rửa một lần”; nhựa mít, tạp bẩn đen quện bám trên lưỡi và thân dao đặc kịt. Lúc rảnh, công nhân lấy dầu ăn rửa dao thì trong đám dầu ăn ấy cũng đầy bụi bẩn và côn trùng đã chết…thật hãi hùng.

Kiểu chế biến như thế này, chúng tôi bắt gặp hầu hết ở những cơ sở chế biến mít tại Bình Phước.

Đối với một cơ sở chế biến thực phẩm, vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm phải được đặt lên hàng đầu, nhưng chỗ này và nhiều cơ sở khác thì chẳng có chút vệ sinh và an toàn nào cả.

Mít non+hóa chất = mít chín

Bằng cách “phù phép” mít chín nhanh, mỗi ngày các chủ vựa tại hai huyện này cho ra lò hàng chục tấn mít đã được tẩm hóa chất.

Điều lạ, mặc dù công nhân ngày đêm “mần thịt” nhưng không tài nào“nuốt” trôi số mít trong vựa. Hôm nay đang chẻ số mít này, nhà chủ đã “nạp” hóa chất để ngày mai số khác chín rồi làm tiếp.

Hoạt động chế biến mít diễn ra quanh năm ngày tháng: “Ở đây toàn “bơm” hóa chất cho mít mau chín thôi!. Đố anh đến đây mà chẻ hết được mít chín!?. Đám mít này chẻ xong lại có đám khác chín. Khi nào mít trên cây hết trái thì mới hết việc…”, một công nhân trong vựa cho biết.

Lúc đầu, chúng tôi cứ tưởng công nhân nói chỉ là lời đùa cợt, nhưng sau những ngày học việc và “mục sở thị” kỹ nghệ làm mít thì thấy lạnh người bởi lời nói trên hoàn toàn là sự thật.

Tiêm hóa chất là khâu quan trọng của quá trình 'chế biến' mítTiêm hóa chất là khâu quan trọng của quá trình 'chế biến' mít

Chúng tôi được anh Tứ hướng dẫn rất tỷ mỉ về nghề mít. Theo anh Tứ trong các công đoạn làm mít thì khâu “nạp” hóa chất là quan trọng nhất bởi cho mít “ăn” hóa chất quyết định đến tiến độ, chất lượng, lợi nhuận của nghề lột mít.

“Muốn làm có lời thì phải dùng hóa chất để mít chín nhanh hơn, múi đẹp, ngon. Mít chín nhanh thì tiết kiệm được thời gian và công sức, đương nhiên sẽ tạo ra nhiều thành phẩm, lợi nhuận càng cao”, anh Tứ giải thích.

Anh Tứ giảng giải thêm: “Chẳng hạn, hiện nay trên thị trường thương lái thu mua với giá 19 ngàn đồng/1 ký múi thành phẩm thì cháu tính toán làm sao trừ hết chi phí từ khâu mua mít trái, thuê công nhân, tiêm hóa chất, bóc… mỗi ký mít thành phẩm phải thấp hơn giá thu mua của thương lái thì mới có lời”.

Lời nhiều hay ít là phụ thuộc vào quy mô của xưởng. Xưởng càng lớn, nhiều mít, nhiều công nhân thì lợi nhuận cao. Vì vậy để có đủ số lượng mít chín nhiều cùng lúc phải “nạp” hóa chất để mít mau chín.

Hóa chất “nặng đô” 24 giờ là chín

Theo giải thích của ông Nghĩa không phải loại thuốc nào “chích” vào cũng làm cho mít chín nhanh, đẹp, không bị sượng. “Mới đầu, tôi mua thuốc ngoài chợ thì bị các chủ thu mua chê là sản phẩm không đẹp, chất lượng kém, có vị đắng, trái chín sượng không có lời. Được người bạn giới thiệu mua loại thuốc “lạ” về làm thì không bị lỗ vốn”.

Để chúng tôi thấy rõ hơn công đoạn trên, ông Nghĩa lấy kim tiêm và một bình thuốc rồi thực hiện các thao tác “hô biến” cho mít. “Hóa chất càng “nặng đô” thì mít càng nhanh chín, màu sắc của nó sẽ đẹp hơn. Thuốc khác phải vài ngày mới chín, nhưng loại này, chúng tôi bơm vào chưa đầy 24 giờ sau là nó chín”. Ông Nghĩa quả quyết.

 Sau khi tiêm, mít non, mít già đều chín như nhau
Sau khi tiêm, mít non, mít già đều chín như nhau

Nói xong, ông Nghĩa đi vào nhà lấy ra bịch thuốc để tư vấn. Bịch thuốc có bao bì màu xanh, trên mặt ghi chằng chịt chữ Trung Quốc và hình ảnh các loại trái cây.

Bên trong bao bì gồm hai bịch màu trắng không có chữ, mỗi bịch chứa 10 lọ thuốc bé như ngón tay út, trên miệng lọ có màu đỏ. Thuốc này được ông Nghĩa bọc cẩn thận và giấu rất kín bên trong ngôi nhà mình ở.

Ông Nghĩa nói: “Mỗi bịch này cháu pha với loãng với 10 lít nước. Thuốc này không độc hại gì hết chỉ làm cho trái nó nóng lên … chín thôi “!?”. Ở đâu người ta cũng dùng mà! Nên chú cũng sử dụng”.

Ông Nghĩa khẳng định loại thuốc này “không độc hại” nhưng khi tôi hỏi “Ngoài chợ có bán không?”

Ông Nghĩa trả lời bí hiểm: “Hừ! Đâu có, thuốc này chú phải lấy ở bên Trung Quốc. Loại này là nguyên chất phải pha với nước mới dùng được. Mỗi bịch có 100 ngàn thôi à, chích được vài tấn mít ”.

Loạn kinh doanh thực phẩm sạch

Trước thực trạng thực phẩm bẩn, độc hại tràn lan, các cửa hàng, siêu thị kinh doanh thực phẩm sạch mọc ra như nấm sau mưa. Thế nhưng, thực tế cho thấy việc quản lý vẫn còn khá lỏng lẻo khiến việc kinh doanh mặt hàng này đang bị lợi dụng.

Cứ sạch là đắt
Chỉ cần được gắn mác “sạch” là mặc nhiên mặt hàng đó có giá cao hơn 30-40%, thậm chí gấp đôi, gấp 3 so với các sản phẩm cùng loại trên thị trường. Như các loại rau củ sạch bán trong siêu thị, cửa hàng rau an toàn đắt hơn rau trên thị trường khoảng 30-40%, ví dụ rau mồng tơi sạch có giá 18.000 - 20.000 đồng/mớ, rau muống 18.000 - 20.000 đồng/mớ, cải ngọt 20.000 đồng/kg... Trứng sạch cũng đắt hơn trứng bán trên thị trường từ 7.000 - 10.000 đồng/chục, gạo sạch đắt hơn từ 8.000 - 10.000 đồng/kg, các mặt hàng thịt gia súc, gia cầm đắt hơn 15.000 - 20.000 đồng/kg...
Theo chị Tâm, một người kinh doanh rau sạch ở Trâu Quỳ, huyện Gia Lâm, Hà Nội, người sản xuất, nuôi trồng ra thực phẩm sạch cũng phải được huấn luyện, đào tạo qua các lớp tập huấn do các cơ quan có thẩm quyền mở; phải tuân thủ nghiêm ngặt các tiêu chuẩn về bảo đảm an toàn trong quá trình sản xuất. Kinh doanh thực phẩm phải đảm bảo đủ các điều kiện về địa điểm kinh doanh, giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh, có hợp đồng cung ứng với cơ sở sản xuất đã được cấp giấy chứng nhận đủ điều kiện, sản phẩm sạch phải có bao bì, nhãn mác và niêm phong theo quy định... “Do phải đáp ứng nhiều điều kiện, từ sản xuất đến kinh doanh nên thực phẩm sạch có giá bán đắt hơn thực phẩm thông thường” - chị Tâm nói.
Loạn kinh doanh thực phẩm sạch - 1
Nhiều người tiêu dùng quan niệm rau quê mới là rau sạch
Sạch, bẩn lẫn lộn
Thế nhưng, thống kê từ Sở NN&PTNT Hà Nội, nhu cầu tiêu thụ rau xanh của người dân Hà Nội vào khoảng 2.600 tấn/ngày, trong khi đó, sản lượng thu hoạch từ 3.800ha rau an toàn (RAT) của TP Hà Nội chỉ đạt khoảng 70 tấn/ngày. Còn Viện Khoa học kỹ thuật nông nghiệp miền Nam cho biết, diện tích lúa canh tác theo tiêu chuẩn dựa vào chu trình canh tác, thu hoạch, để có nguồn gạo sạch như tiêu chuẩn của VietGAP, GlobalGAP, Organic chỉ có khoảng 20.000ha, cung cấp 120.000 tấn lúa, tương đương với 60.000 tấn gạo/năm.
Cung ít, cầu nhiều, nên việc trà trộn thực phẩm chưa qua kiểm duyệt, giả mạo thành thực phẩm sạch, hay tự gắn nhãn “sạch” cho thực phẩm chưa sạch để đội giá, kiếm lời, vẫn là một thực tế đang xảy ra. “Đúng là có hiện tượng trà trộn hàng chưa sạch vào hàng sạch để tăng lợi nhuận, cái này người tiêu dùng khó nhận biết” - chị Tâm phản ánh. Ông Nguyễn Thành Lưu - Giám đốc Sàn Giao dịch rau quả và thực phẩm an toàn Hà Nội cũng nhận định, thị trường thực phẩm sạch hiện vẫn có nhiều bất cập, lẫn lộn thật giả. 
Theo ông Nguyễn Hồng Anh - Chi cục phó Chi cục Bảo vệ Thực vật TP Hà Nội, trách nhiệm kiểm tra, quản lý kinh doanh thực phẩm sạch là của ngành Nông nghiệp, Công thương, Y tế... Tuy nhiên, việc phát hiện vi phạm trong kinh doanh thực phẩm sạch không dễ, bởi hàng hóa được luân chuyển trong ngày, trong khi muốn kết luận thực phẩm có sạch hay không phải trải qua quá trình kiểm nghiệm khoa học. “Để có được thực phẩm sạch, người tiêu dùng nên cẩn trọng trong lựa chọn hàng hóa. Theo quy định, thực phẩm an toàn phải được dán tem an toàn, ghi mã số của cơ sở sản xuất, công khai giá cả. Nếu không chứng minh được nguồn gốc, xuất xứ, không có tem nhãn trên sản phẩm, người tiêu dùng hoàn toàn có thể nghi ngờ tính trung thực của sản phẩm” - ông Nguyễn Hồng Anh khuyến cáo. Còn theo ông Nguyễn Thành Lưu, người tiêu dùng muốn mua thực phẩm sạch, phải lựa chọn các nhà cung cấp, các siêu thị có uy tín. 
Tuy nhiên, theo chị Tâm, người tiêu dùng không thể đủ thông thái để lựa chọn được 100% thực phẩm sạch, do đó họ rất mong có sự quan tâm của các ban, ngành để thị trường thực phẩm sạch thực sự an toàn đối với người sử dụng.

Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

Cốt dừa, mắm cá... từ hóa chất Trung Quốc

Các nhà chuyên môn cảnh báo hương liệu, gia vị kém chất lượng hoặc dùng sai mục đích có thể dẫn đến rối loạn chức năng cơ thể, gây dị ứng, thậm chí gây ung thư

Trên thị trường hiện nay có nhiều loại gia vị, hương liệu mới phục vụ các bà nội trợ. Chúng hấp dẫn không chỉ vì giá rẻ, tiện lợi mà còn có hương vị thơm ngon nên được rất nhiều người sử dụng. Tuy nhiên, ít ai biết phần lớn các loại hương liệu, gia vị này là hàng trôi nổi không nhãn mác có xuất xứ từ Trung Quốc.
Muốn vị nào cũng có
Tại TP HCM, chỉ cần ghé vào chợ hay bất cứ cửa hàng tạp hóa nào, người mua cũng dễ dàng tìm thấy đủ loại gia vị dùng để ướp và chế biến món ăn. Biết tôi có nhu cầu mua bột ướp thịt nướng, chị Hoa, chủ quầy tạp hóa ở chợ Tân Mỹ (quận 7, TP HCM) lôi ra một bao xốp chứa đầy các bịch, gói nhỏ đã được đánh dấu bằng ký hiệu riêng và hướng dẫn: “1 kg thịt heo chỉ cần ướp 1 gói nhỏ này bảo đảm nướng lên sẽ thơm nức mũi”. Tôi hỏi muốn ướp thêm chút mật ong, bột nêm để thịt đậm đà hơn được không, chị Hoa bực dọc: “Đã nói là có đủ trong này rồi, thêm này nọ vào thì làm sao ngon được”.
Chị Tuyến, một người chuyên bán bún cá ở gần chợ Hòa Bình (quận 5, TP HCM), tiết lộ trước đây nấu bún cá lóc, ngoài nguyên liệu chính bao giờ cũng phải mua 3 loại gia vị là nghệ, sả và ngải bún. Thiếu 1 trong 3 thứ này thì chẳng còn gì là hương vị của món bún cá. Thế nhưng gần đây, nhiều người bán hàng ăn như chị rất khỏe vì chỉ cần mua gói gia vị 5.000 đồng cho vào nồi nước lèo là thơm ngon không thua gì cách nấu truyền thống. Theo chị Tuyến, món bún mắm cũng vậy. Nói là bún mắm nhưng thực chất mắm chỉ nấu lọc lấy nước và chỉ chừng đó thì không thể thơm ngon được. Người bán bắt buộc phải mua viên bún mắm bỏ vào mới dậy mùi đặc trưng… 
Cốt dừa, mắm cá... từ hóa chất Trung Quốc - 1
Một quầy hàng bán đủ loại hương liệu tại chợ Kim Biên
Quả thật, càng tìm hiểu về thị trường gia vị, chúng tôi càng “lóa mắt” về sự phong phú của nó. Muốn hương vị nào cũng có gia vị chế biến sẵn dưới dạng bột, viên hoặc nước. Từ gia vị thịt kho tàu, bò kho, cá kho, cà ri, lẩu Thái, canh chua, phở, bún bò Huế, hủ tiếu Nam Vang… cho đến bún riêu, bún chả, bún thang rồi đến các loại dầu giấm, nước mắm pha sẵn… Người bán lẻ những thứ gia vị này đều mua sỉ từng ký tại chợ Kim Biên (quận 5), về đóng thành bịch nhỏ, bên ngoài bao bì không một dòng chữ nào để phân biệt. Chỉ người bán là biết công dụng của mỗi loại và hướng dẫn cách sử dụng cho người mua...
Chè, nước mát… toàn dùng hương liệu
Không chỉ gia vị mà các loại bột làm sẵn cũng phong phú không kém. Tại chợ An Đông, khi tôi hỏi mua nguyên liệu làm bánh bò, người bán lấy ra gói bột và đưa thêm gói nước cốt dừa. Chị này cho biết bây giờ chẳng ai đi mua dừa nạo về vắt nước làm bánh, vừa tốn công lại mắc và rất mau hư. Hầu hết người bán chè, cháo hay món đậu hũ nước dừa… đều dùng loại nước cốt dừa này. “Chỉ cần 1 gói nhỏ là pha được cả lít nước cốt béo ngậy, gánh đi đường nắng nóng cả ngày cũng không sợ ôi thiu” - người bán quả quyết.
Tại chợ Kim Biên, khi nghe tôi cần mua bột béo (dù chưa nói rõ mua để làm gì), một người đàn ông bán sạp hương liệu bên hông chợ tiếp thị ngay: Chỉ cần 100.000 đồng/kg bột béo pha với hương sữa và hương đậu nành là có ngay 25 lít sữa đậu nành cực thơm, khỏi cần nấu chi cho mệt. “Còn muốn mua hương liệu nấu nước mát thì ở đây chẳng thiếu thứ gì: nha đam, chanh dây, cam, ổi, dâu, bí đao, hương cúc cho đến mía lau, trà xanh, rong biển… đều có đủ, giá từ 40.000-60.000 đồng/kg” - ông này khoe.
Dùng tràn lan có thể gây ung thư
Chợ Kim Biên đang là nguồn cung cấp gia vị, hương liệu chính cho TP HCM và các tỉnh phía Nam. Ở chợ này, người mua dễ dàng tìm được tất cả các hương liệu nhưng rất khó xác định được xuất xứ, chất lượng cũng như mục đích sử dụng của chúng. Tuy nhiên, nhiều người bán hàng tiết lộ nguồn gốc chủ yếu là của Trung Quốc vì giá rẻ và “cần loại nào cũng có”.
Theo một số chuyên gia, các loại chất tạo mùi bản thân đã là chất độc. Nếu dùng trong mỹ phẩm thì nhà sản xuất phải tuân theo những quy định chặt chẽ về liều lượng. Còn dùng trong thực phẩm bắt buộc phải là hương liệu được chế biến dành riêng cho thực phẩm, không lẫn tạp chất và phải dùng đúng mục đích, đúng tiêu chuẩn, có giấy chứng nhận công thức hóa học. Hương liệu kém chất lượng hoặc dùng sai mục đích có thể dẫn đến rối loạn chức năng cơ thể, gây dị ứng, thậm chí có thể gây ung thư. Các chuyên gia cảnh báo người tiêu dùng nên tránh xa những loại thực phẩm có mùi thơm nồng bởi hầu hết chúng đều được ướp hương liệu một cách vô tội vạ, rất độc hại.
BS Đào Thị Yến Thủy, Trung tâm Dinh dưỡng TP HCM, lưu ý những mặt hàng gia vị trôi nổi chủ yếu làm từ hỗn hợp các hóa chất để đánh lừa vị giác người ăn chứ chúng không có giá trị về dinh dưỡng. “Được pha chế bằng các hóa chất tạo độ ngọt, dai, giòn... hương liệu và phụ gia tạo màu công nghiệp lẫn tạp chất và kim loại nặng nên nếu sử dụng thường xuyên, chúng sẽ tích tụ dần trong cơ thể, là nguyên nhân dẫn đến ung thư” - BS Đào Thị Yến Thủy cảnh báo.
Hành, tỏi xay toàn hàng Trung Quốc
Tại chợ đầu mối Bình Điền, hiện các loại gừng, hành, tỏi xay sẵn được bán khá nhiều (được đóng bịch từ 1 - 5 kg để bỏ mối cho bạn hàng). Một tiểu thương tiết lộ hàng này giá rẻ vì được xay từ hành, tỏi dạt của Trung Quốc, chủ yếu bán cho nhà hàng, quán ăn và các mối mua về bán ở chợ lẻ.
Nhà hàng, quán ăn mua nhiều vì không tốn công xay mà giá lại rẻ, chỉ khoảng 25.000 đồng/kg. Cũng theo tiểu thương này, hành, tỏi xay thường được ướp hóa chất chống mốc và giữ màu để lâu hư. Nếu không xử lý bằng hóa chất thì sẽ rất nhanh hư.













Theo: eva.vn

Bắt gần 1 tấn cá quả TQ đã chết

Hải quan Quảng Ninh bắt giữ 800 kg cá quả đã chết từ Trung Quốc vận chuyển về Việt Nam.
Cục Hải quan Quảng Ninh vừa bắt giữ liên tiếp 2 vụ vận chuyển cá quả Trung Quốc nhập lậu đang trên đường đưa vào Việt Nam để tiêu thụ. Cụ thể, 800 kg cá đã bị phát hiện và bắt giữ tại khu vực bờ sông Thín Coóng, Tp Móng Cái, (phần lớn đã chết), các đối tượng vận chuyển đã bỏ chạy khi thấy lực lượng chức năng. Lực lượng chống buôn lậu Trạm Kiểm soát liên hợp Km15 – Bến tàu Dân Tiến (Hải quan Quảng Ninh) đã lập biên bản chứng nhận và tạm giữ số hàng.
Hiện tại, Trạm Kiểm soát liên hợp Km15 – Bến tàu Dân Tiến đã ra thông báo niêm yết công khai tại trụ sở Trạm để tìm chủ sở hữu của 2 lô hàng trên nhưng chưa có ai đến nhận. Hồ sơ vụ buôn lậu cũng đã được hoàn tất, chuyển sang Ủy ban Nhân dân Thành phố Móng Cái đề nghị ra quyết định tịch thu tiêu hủy toàn bộ số hàng hóa, nhằm tránh gây nguy cơ lây lan dịch bệnh, ảnh hưởng tới sức khỏe của người dân.
Bắt gần 1 tấn cá quả TQ đã chết - 1
Hầu hết số cá quả bắt được đã chết, không bảo đảm ATTP (Ảnh minh họa)
Theo đánh giá từ Trạm Kiểm soát liên hợp Km15 – Bến tàu Dân Tiến, từ đầu năm tới nay, thủy hải sản là một trong những mặt hàng vi phạm chủ yếu trên địa bàn. Đáng chú ý, các đối tượng buôn lậu thường sử dụng phương thức chia nhỏ, xé lẻ, thuê người dân địa phương vận chuyển vào thời điểm nửa đêm hoặc rạng sáng. Gần đây nhất, vào đầu tháng 7/2013, Trạm Kiểm soát liên hợp Km15 – Bến tàu Dân Tiến cũng đã phát hiện, bắt giữ vụ vận chuyển lậu 400 kg cá quả thịt (sống) có xuất xứ từ Trung Quốc.

Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

Làm sao phát hiện măng khô ngậm lưu huỳnh?

Thông tin măng khô “ngậm” lưu huỳnh khiến nhiều người dân hoang mang, lo lắng bởi măng là một sản phẩm thực phẩm đặc sản truyền thống thường được sử dụng nhiều trong dịp tết và trong thực đơn các bữa tiệc. Vậy làm sao để các bà nội trợ lựa chọn măng an toàn?

Nhiễm độc máu, suy thận
ThS. Cao Văn Trung, Cục An toàn thực phẩm (Bộ Y tế) cho biết, kết quả giám sát an toàn thực phẩm đối với sản phẩm măng khô, măng tươi trên phạm vi cả nước đã phát hiện nhiều mẫu măng khô có tồn dư hóa chất lưu huỳnh và sulfite có nguy cơ ảnh hưởng đến sức khỏe của người tiêu dùng. Lưu huỳnh (người dân thường gọi là diêm sinh) thường được sử dụng trong quá trình sấy khô măng để chống ẩm mốc, tạo màu vàng đẹp cho măng hơn hoặc ngâm hóa chất tẩy trắng để làm cho sản phẩm măng trắng hơn đánh lừa người tiêu dùng.
 
Măng khô mốc, chứa lưu huỳnh đều gây nguy hại cho sức khỏe.
Măng khô mốc, chứa lưu huỳnh đều gây nguy hại cho sức khỏe.
Trong khi đó, theo khuyến cáo của WHO, hàm lượng lưu huỳnh trong chế biến và bảo quản thực phẩm không nên vượt quá 20mg cho một kg sản phẩm. Nếu người tiêu dùng sử dụng thực phẩm có chứa chất lưu huỳnh có nồng độ cao, lâu dài mà không biết sẽ gây tổn thương về thần kinh, thay đổi hành vi; ảnh hưởng hệ tuần hoàn, chức năng tim mạch, tổn thương mắt, giảm thị lực, ảnh hưởng chức năng sinh sản, hệ miễn dịch, tuyến nội tiết, ảnh hưởng đến sự phát triển của não. Nếu cấp tính, thì có biểu hiện ngạt mũi, chảy nước mắt, đau đầu, tức ngực...hoặc lưu huỳnh số lượng lớn, sử dụng ở nồng độ cao nó sẽ phản ứng với hơi ẩm để tạo ra axit Sunfurơ có thể gây tổn thương cho phổi, mắt thậm chí còn gây nhiễm độc máu, suy thận…
Còn tại Việt Nam lưu huỳnh được xác định là hóa chất độc hại không được phép sử dụng. Tuy nhiên, vì lợi nhuận, để bảo quản được măng lâu, nhiều người vẫn cố tình sử dụng lưu huỳnh để bảo quản măng.
Chọn măng an toàn như thế nào?
Nguyên liệu măng truyền thống thường là măng nứa, tre, vầu được khai thác hầu hết từ các tỉnh miền núi, trung du chủ yếu được khai thác quanh năm nhưng tập trung chủ yếu vào tháng 7,8,9 trong năm do người dân vào rừng khai thác măng sau đó để tươi, luộc lên (măng chua) hoặc phơi khô lên để bán cho các chủ thu mua tùy theo mục đích sử dụng mà người ta có thể bảo quản bằng cách (ngâm nước), phơi khô hoặc sấy (măng sợi, măng khô) để bán cho người sử dụng. Vậy làm thế nào để nhận biết được sản phẩm măng truyền thống  không chứa lưu huỳnh hoặc chất bảo quản độc hại?
Theo một số chuyên gia về lĩnh vực an toàn thực phẩm khuyến cáo cách lựa chọn, sử dụng, chế biến măng đảm bảo an toàn đó là:
- Măng có màu vàng nâu nhạt, xuất hiện màu hổ phách, đường vân tỉ mỉ, bề rộng thịt dày, Khi sờ vào không có cảm giác ẩm tay, có thể bẻ gãy được.
- Măng còn lưu giữ mùi thơm đặc trưng, không có mùi lạ, không bị mốc.
- Chỉ nên mua măng khô được bảo quản trong túi ly non có nhãn mác, có địa chỉ, có nguồn gốc xuất xứ rõ ràng.
- Măng sấy bằng lưu huỳnh sẽ có mùi khét đặc trưng của Măng ngâm lưu huỳnh khi ngửi sẽ có mùi SO2 rất đặc trưng.SO2 (mùi diêm sinh).
- Măng ngâm hóa chất thường có độ bóng, trông bắt mắt, không bao giờ bị ẩm mốc.
- Không nên mua măng có màu sắc khác thường.
- Hạn chế mua măng chua trái mùa thu hoạch thông thường.
- Chỉ nên mua măng khô được bảo quản trong túi ly non có nhãn mác, có địa chỉ, có nguồn gốc xuất xứ rõ ràng.
Nên luộc măng trước khi chế biến
Theo các chuyên gia, trước khi sử dụng măng cần được rửa thật kỹ bằng nước sạch (riêng đối với măng khô cần rửa sạch sau đó đổ ngập nước ngâm bằng nước ấm hoặc nước gạo (ngâm thời gian khoảng một đêm). Tiếp đó luộc măng 2 – 3 lần, mỗi lần khoảng 30 phút, sau khi luộc xong thay nước, luộc lại. Với măng đã bị hỏng, mốc thì nên bỏ, không dùng.
Theo: dantri

Sử dụng hộp xốp đựng thực phẩm sao cho an toàn?

 Hộp xốp đựng thực phẩm được sử dụng rất phổ biến hiện nay. Tuy nhiên, nếu lựa chọn không đảm bảo chất lượng và sử dụng không đúng cách sẽ dẫn đến nguy cơ ngộ độc thực phẩm.


Sử dụng hộp xốp đựng thực phẩm sao cho an toàn?
Theo TS Lâm Quốc Hùng (Cục An toàn vệ sinh thực phẩm), hộp xốp được sản xuất từ Polystyrene (PS) với thành phần không khí chiếm 95% và PS chỉ chiếm 5% nên rất nhẹ. Hộp xốp để chứa đựng, bảo quản thực phẩm đang được sử dụng rộng rãi trên thế giới.
Mặc dù là vật liệu an toàn, nhưng có nguy cơ ảnh hưởng đến sức khỏe người tiêu dùng do ô nhiễm Chì, Cadmium từ nguyên liệu sản xuất hộp không tinh khiết và thôi nhiễm Styrene và Ethylbenzene do sử dụng hộp xốp không đúng cách trong chứa đựng, bảo quản thực phẩm. Vì thế, Cục an toàn thực phẩm cũng đưa ra hướng dẫn để người tiêu dùng sử dụng hộp xốp an toàn.
Theo đó, để đảm bảo an toàn thực phẩm trong sử dụng hộp xốp chứa đựng, bảo quản thực phẩm, người tiêu dùng chỉ nên dùng những hộp xốp có nguồn gốc xuất xứ rõ ràng, bảo đảm đúng các quy định về an toàn thực phẩm.
Đặc biệt lưu ý, hộp xốp sản xuất từ PS chỉ dùng để chứa đựng, bảo quản thực phẩm đối với thực phẩm có nhiệt độ dưới 700C. Tuyệt đối không dùng hộp xốp chứa đựng các loại thức ăn, đồ uống đang nóng, thức ăn có nhiều mỡ, nước sôi. Không dùng hộp xốp chứa đựng thức ăn, đồ uống chua (dưa muối, sa lát trộn dấm, nước chanh, nước chè chanh…) hay mỡ, dầu ăn. Không dùng lò vi sóng để làm nóng thực phẩm chứa đựng trong hộp xốp
Các loại hộp xốp chứa đựng thực phẩm chỉ nên dùng một lần và tạm thời; không dùng hộp xốp để chứa đựng và bảo quản thực phẩm trong thời gian dài ngày.

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

 
Bệnh và điều trị | Sức khỏe mỗi ngày | Mang thai |Chăm sóc trẻ